Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

Chương 2: Chúng ta đều là kẻ ngốc

Chương 2

Buổi tối, Nguyễn Văn Công 10h30 mới về tới nhà, chưa kịp ăn uống gì cả. Cậu mệt mỏi nằm lên giường rồi ngủ luôn, quên cả thay quần áo. Sáng hôm sau, cậu lại đi học thêm. Chiều thì học trên trường. Đời học sinh, nhục như cờ hó!

Như mọi ngày, cậu dắt xe máy điện ra, chào bố mẹ rồi đến đầu dốc đợi Huyền. Chờ 10 phút nó mới đến, cả hai đi tới trường. Trời nắng gắt, phần da không có gì che chắn nóng rát. Đi một đoạn mới có cây.

Huyền lại lải nhải, đến là phiền:

"Hôm qua tao @#@@₫... rồi làm bài tập văn. Mệt kinh khủng!"

Như một thói quen, Nguyễn Văn Công ừ một cái. Rồi, cậu giật mình, nhìn sang Huyền:

"Hôm nay có bài tập Văn á?"

Nó nhìn cậu, nghi ngờ:

"Ờ..."

"Thôi chết rồi! Tao chưa làm bài tập. Bà ý biết thì giết tao mất."

Nó phẩy tay như một con bánh bèo:

"Anh làm rồi~ em muốn chép không?"

"Ok."

...

Đến nơi, nó đưa cậu quyển vở. Cậu đọc qua rồi quyết đoán trả lại quyển vở cho nó. Thà thiếu bài còn hơn dùng loại hàng nát này.

Đề bài là viết cảm nhận về Hương sơn. Bài làm :

"Hương sơn rất đẹp. Năm trước, mẹ đã cho em đi chùa Hương. Chùa Hương rất đẹp. Phong cảnh rất đẹp. Bác lái đò cũng đẹp trai. Em sẽ cố gắng học thật tốt để được mẹ đưa đi lần nữa."

Cậu hỏi nó:

"Làm thế nào mà mày đỗ được cấp 3 vậy? "

Nó cười hì hì:

"Tao cũng không biết nữa!"

...

Giờ toán kiểm tra 15 phút. Lúc Huyền đứng lên thu bài Nguyễn Văn Công mới biết bạn cùng trực nhật với cậu buổi trước ngồi cùng bàn với Huyền. Cậu giơ tay chào:

"Hi!"

Cậu ta gật đầu rồi quay mặt đi. Max chảnh!

Rồi cũng đến tiết Văn. May vừa nãy mượn được vở của Mai. Ít nhất, nó cũng làm tử tế. Nguyễn Văn Công liếc sang tổ 1. Huyền và Tùng Núi đều run lên bần bật. Tùng Núi chắc vẫn ám ảnh vụ hôm trước. Còn Huyền thì...

Cuối cùng, nó không bị gọi. May thế!

Tiết cuối mỗi thứ 7 là lúc sinh hoạt lớp. Hôm nay, có tới hai việc động trời.

Một là đổi lớp trưởng. Hai là có đứa ăn trộm tiền trong lớp.

Lớp trưởng thì đổi cũng phải thôi. Ghẻ như thế cơ mà.

Tập trung đầu giờ bố Phong ( giám thị) gọi lớp trưởng lớp cậu lên vì cả lớp mất trật tự. Lúc nó gần về đến lớp, chỉ cách 1 mét, nó nói nhỏ:

"Xin lỗi, em đ*o làm được."

Giờ Anh, cô bảo nó quản lớp, nó đứng lên bảo với cô:

"Thưa cô, em không làm được."

Và những lần khác:

"Em bất lực."

"Em không làm được."

"Em không đủ khả năng."

...

Nói chung là max vô dụng.

Bất ngờ là cục shit này lại rơi vào đầu Nguyễn Văn Công. Cậu từ chối, copy câu của tiền lớp trưởng:

"Thưa cô, em không làm được ạ."

Sếp's bảo:

"Không sao đâu, cứ thử đi. Cô tin em."

Cậu ngồi xuống ghế. Cô ơi, không yêu xin đừng nói lời cay đắng. Mai quay sang bảo cậu:

"Vì câu ' cô tin em' mà con Huyền làm tổ trưởng đến bây giờ đấy. Xác định rồi con ạ!"

Huyền cũng quay sang:

"Đúng rồi đấy. Cả tổ chẳng có ai muốn làm tổ trưởng. Năm trước, tao đi vệ sinh, về thì dính phốt. Mạnh mẽ lên, ai rồi cũng sẽ quen thôi..."

Từ Huyền, cậu như nhìn thấy tương lại tăm tối của mình: cả năm vất vả, phải về muộn hơn đứa khác mà cuối kỳ chỉ được thưởng 50 k. Ôi cái cuộc đời này!!!

Tận khi cô nói đến việc Cương mất 500k, Nguyễn Văn Công mới lấy lại tinh thần.

Thằng Cương đi đá bóng, nó nhờ Tùng Núi giữ ví hộ. Trong ví có 1 triệu. Lúc về nhà mới biết ' ngót' 500k. Cô gọi Tùng Núi lên, thế mới biết mọi thứ bết bát dư lào. Đến nỗi, phải có một đứa lên vẽ sơ đồ 'where are ví now': Cương→ Tùng Núi→  Cần→ Min → Đức →(?) → Lê → Mạnh→Cương. Một vòng tròn khép kín.

Sếp's bảo:

"Theo định luật bảo toàn khối lượng, tiền không thể bốc hơi đi đâu được."

Cả lớp nhốn nháo:

"Còn thưa cô hay là cô đưa cho mỗi bạn 500k xem bạn nào phản ứng ạ!"

"Theo kinh nghiệm đọc Conan bao năm nay của tôi thì hung thủ là...thằng nào đen nhất!"

"Chết rồi, có thể là tao . Tao không ở đó và có chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo!!!"

...

Tóm lại, không tìm được hung thủ. Tất cả phải chi tiền ra. Mỗi đứa trong sơ đồ (trừ Cương) nộp 100k để đưa cho Cương. Dư ra thì nộp quỹ lớp.

Nguyễn Văn Công thấy mình thật may mắn, hôm đó lười nên không đi. Không thì hôm nay có thể cậu cũng phải nộp 100k mất.

Hệ thống này có trá!!! Chap 10

Chương 10

Buổi chiều, Tần Quân gọi Trần Kiến Hoa ra sau núi. Tần Quân và hệ thống bay một cách phiêu dật còn Trần Kiến Hoa chạy theo sau. Tự nhiên, cậu lại nhớ đến chủ dắt chó đi dạo bằng xe máy, thật bối rối!

Cuối cùng cũng đến nơi, cậu dựa vào gốc cây thở hồng hộc, mệt quá!

Tần Quân đứng trên một tảng đá to, gió thổi, làn tóc đen bay bay như hiệu ứng phim thần tượng. Hệ thống khen không tiếc lời:

"Đây chẳng phải soái ca bước ra từ đam mỹ sao? Quá đẹp trai, quá cool!!! Phấn khích chết mất!!!"

Bỗng, Tần Quân tấn công bất chợt. Bàn tay cách mũi Trần Kiến Hoa 1 milimet thì dừng lại. Trần Kiến Hoa ngồi bệt xuống đất. Cần lời giải thích!

"Không phải?" Tần Quân ép sát vào mặt Trần Kiến Hoa.

Như phim chưởng, hệ thống dùng tay chặt vào gáy Tần Quân, Tần Quân bất tỉnh, đập mặt xuống đất. Trần Kiến Hoa cầm một cái que, chọc chọc vào mông Tần Quân:

"Anh ta...chết chưa?"

Hệ thống bảo:

"Chưa. Là một tiểu công đã có tiểu thụ của mình mà trêu ghẹo người khác là không được! Đáng đánh!"

Rồi hai người về phòng, bỏ lại Tần Quân 'trơ cái lam nhan với nước non'*. Thật ra Trần Kiến Hoa không định làm thế. Cậu cũng muốn là người tốt chứ. Nhưng, lực bất tòng tâm, không nâng nổi. Nhìn cũng tội mà thôi cũng kệ, cậu về phòng với hệ thống, trên núi lạnh thật.

...

Hệ thống biết rằng cô đang suy yếu. Đến một vị thần ở tầng không gian cấp thấp này cũng đã có thể cảm nhận được cô. Nhiệm vụ này không thể bỏ. Cô nhìn vào bàn tay đầy vết nứt của mình. Chỉ qua thế giới này, năng lượng đó sẽ đủ để cô chữa lành vết thương. Cô tự nhủ rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Đeo găng tay vào, đêm nay  trăng tròn, là lượt của "người đó".

...

Màn đêm buông xuống. Trần Kiến Hoa chống cằm nhìn ra khỏi cửa sổ, không biết Tần Quân chết cóng chưa. Nghĩ lại cũng thấy hả dạ. Ai bảo ăn ở không tốt, muốn bỏ đói người khác . Giờ thì ngon rồi, cười người hôm trước hôm sau người cười, cứ phơi cúc dưới trăng đi.

Một làn gió lạnh thổi qua, Trần Kiến Hoa đóng cửa sổ lại. Hôm nay có chuyện vui, sẽ mơ đẹp thôi. Cậu nằm lên giường, đắp chăn, ngủ chưa được bảo lâu thì thấy chói mắt.

Chưa gì đã sáng rồi? Cậu che mắt lại. Nhưng chói quá, tay che cũng không hết nổi nên cậu ngồi dậy, mở mắt ra và... Âu mai chuối!!! Cần lời giải thích!!! Cái sinh vật gì vậy???

Một thành niên đứng ngược sáng, cậu không nhìn nổi mặt. "The sun" mà cậu vừa thấy là..."cậu nhỏ" của anh ta. Nó đang toả sáng. Sâu biến thái. Trần Kiến Hoa muốn hét lên nhưng không ra nổi tiếng. Cậu run rẩy, nuốt nước bọt, hỏi:

"Anh... anh...anh là...?"

Người đó vẫn im lặng. Trần Kiến Hoa thầm gọi hệ thống cả trăm lần nhưng hệ thống vẫn không xuất hiện, thật vô dụng! Chẳng lẽ hôm nay là ngày cúc tàn?

Trần Kiến Hoa chạy nhanh ra cửa. Có vẻ như thần xui xẻo đã mỉm cười với cậu. Cậu vấp chân vào bậc cửa, ngã lăn ra đất. Trên núi, mỗi người một khu nên dù cậu kêu khản cổ cũng chẳng ai nghe thấy đâu. Trần Kiến Hoa nhớ đến lời cô giáo dục công dân dạy cho các bạn nữ :" Khi bị cưỡng bức, nếu không chống lại được thì hãy cố gắng giảm thiệt hại."

Cậu tuyệt vọng nhìn trời, nhắm mắt lại, lệ chảy vào tim:

"Đây là lần đầu của tôi, xin hãy nhẹ nhàng thôi." (T^T)

Người thanh niên đó bay lên trời, lúc này, nhờ ánh trăng, cậu mới nhìn thấy mặt người đó. Đây chẳng phải hệ thống (phiên bản nam) hay sao?

...

Góc giải thích:

Tần Quân thích đánh nhau với kẻ mạnh. Tần Quân nghĩ Trần Kiến Hoa mạnh nhưng không phải. Người mà Tần Quân cảm nhận được là hệ thống. Hệ thống phải xoá ký ức của Tần Quân qua cái chặt.

*Biến từ câu "trơ cái hồng nhan với nước non" trong Tự Tình của Hồ Xuân Hương.

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

Chương 1: Chúng ta đều là kẻ ngốc

Chương 1

Nguyễn Văn Công là một người hoàn hảo. Ít nhất, với cậu là thế. Học ở ngôi trường nổi tiếng Phan Đình Phùng, chơi thể thao giỏi, đẹp trai, còn FA. Nhưng ngày hôm đó, một kẻ đột nhiên xuất hiện đã cướp hết hào quang của cậu.

Hôm đó, là một ngày đẹp trời. Khối 11 cố định học buổi chiều. Cậu chạy qua sân trường. Chỉ vì ngủ thêm 5 phút mà bị muộn xếp hàng. Tuần này, lớp 10 chấm điểm thi đua lớp cậu. Chẳng hiểu sao con bé đó chấm chặt thế. Tuần trước, vẫn con bé đó chấm, số người xếp hàng chẳng được nới ra tẹo nào. Tuần này, còn tệ hơn, đến cả quần là đồng phục cấp 2 hay cấp 3 cũng bị nó đào lên để trừ điểm.

Cậu chắc chắn rằng, đây là do 'thế lực đen tối' từ văn phòng đoàn. Đúng là không thể yêu thương được. Chỉ là hai tuần trước 'queen of the bánh bèo' đến lớp cậu để kiểm tra Bài ca Phan Đình Phùng, không đứa nào thuộc. Thái độ nó không tốt lắm. Cậu nói dối đấy, là max tệ. Nó nói rằng người được giao dạy cho lớp cậu không làm tròn trách nhiệm và hỏi lớp cậu muốn 'được' tuyên dương trước toàn trường không.Thế nên, bạn cậu- Huyền đã đứng lên và nói rằng người được phân công năm trước đã chuyển lớp.

Có vẻ như không chấp nhận được có người phản đối, cái cằm ngửa lên trời của nó đã trở về độ cao của một người bình thường. Môi nó méo xệch và hai mắt đỏ ngầu. Nó hếch cằm lên chào cô rồi đi. Tóm lại, suýt thì ăn phốt. Thế nên, cậu mới nghĩ là nó.

Nhanh chân lên, dù sao, tiết đầu là sếp's (giáo viên chủ nhiệm) dạy. Cậu chạy đến cửa lớp, thở hồng hộc, người đẫm mồ hôi. Đậu má, không kịp. Sếp's nhìn cậu, cậu nhìn sếp's, hai người nhìn nhau đắm đuối. Cậu bảo:

"Thưa cô, cho em vào lớp ạ."

Sếp's đáp:

"Ừ."

Cậu đi ngang qua sếp's. Lúc này, sếp's mới bảo:

"Hôm nay Công ở lại trực nhật với tổ 1 nhé."

Cậu hơi khựng lại rồi bước tiếp về chỗ. Cô ơi, không yêu xin đừng nói lời cay đắng. Cậu ngồi vào chỗ, lấy vở ra. Rất nhanh, tiết Hóa kết thúc.

Tiết sau là tiết Văn. Không biết ai xếp thời khóa biểu mà có tâm thế. Môn phụ dồn hết vào thứ hai thứ ba, môn Toán Văn Anh Lý Hóa thì đi với nhau. Y như chơi game vậy. Từ thứ hai đến thứ bảy là sáu lever. Càng lên lever thì càng thốn.

Cô văn bước vào, kiểm tra bài tập về nhà. Những đứa chưa làm bài run nhong nhóc. Đề bài là viết về ngôi trường 20 năm sau.

Cô đi quanh lớp và bất chợt, cô chạm vào quyển vở của Sơn. Nó dùng bàn tay giữ chặt quyển vở. Bọn trong lớp nhốn nháo:

"Thôi xong!"

"R.I.P Tùng Núi."

"Sơn xa tôi quá, Sơn đi xa tôi quá~"

...

"Xin cô đừng!" Sơn thét lên tuyệt vọng.

Cuối cùng, cô cũng rút được quyển vở. Vì dùng sức nên cô hơi lùi ra sau một chút. Cô đọc lướt qua rồi nhíu mày, lên bục giảng và cầm mic, đọc to:

"Hai mươi năm sau, tôi về trường cũ. Ôi ngôi trường Phan Đình Phùng thân thương! Tôi bước khỏi con Lambogini,   phủi qua bộ vet 20 000 đô, nhìn đồng hồ Limited toàn cầu. Đôi giày da đắt tiền của tôi bước đến chỗ người đàn bà ăn xin trước cổng trường. Tôi thấy thương quá bèn rút vài trăm đô xuống cái bát để trước mặt bà ta. Bà ta ngửa đầu lên nhìn tôi. Và, ôi kìa, đây không phải là giáo viên dạy môn văn lớp 11 của tôi sao?"

Cả lớp lại nhốn nháo

"Ố ồ."

"Thôi, để năm sau tao thắp hương cho mày."

"We don't thuộc về nhau."

"Mạnh mẽ lên, anh thương."

"Và một người nữa ra đi trong con tim không nghĩ suy."

...

Cô phạt nó chép đi chép lại bài đó 100 lần rồi đưa cho giáo viên chủ nhiệm hoặc phụ huynh ký. Nguyễn Văn Công tốt bụng:

"Thôi không sao, đưa cho phụ huynh ấy, đưa cho sếp's thì đằng nào chả bị mách phụ huynh, đỡ một lần nghe chửi."

Huyền chạy ra:

"Sao không nghĩ theo hướng khác đi, đưa cho cha mẹ thì cha mẹ lại hỏi sếp's, vẫn bị nghe chửi thôi."

Sơn mệt mỏi:

"Thua..."

...

Mài mông mãi mới hết 5 tiết. Nguyễn Văn Công lên xóa bảng. Cậu nghe thấy âm thanh buồn nôn của Huyền:

"Bạn mới ơi bạn mới, hôm nay bạn ở lại trực nhật nhé."

Cậu quay sang thì có gương mặt lạ. Chắc là trong lúc cậu lên lớp muộn, sếp's đã giới thiệu bạn mới.

Rồi, Huyền về trước với Mai, để hai người ở lại với nhau. Cậu đã không biết rằng, đây là đối thủ trong tương lai của mình.

Giới thiệu: Chúng ta đều là kẻ ngốc

Giới thiệu

Nguyễn Văn Công là một học sinh ưu tú: học giỏi, thể thao tốt, đẹp trai,... Cậu có quyền chảnh chứ!

Bỗng nhiên xuất hiện học sinh chuyển trường: học giỏi hơn, chơi thể thao tốt hơn, đẹp trai hơn,...

Không thể chấp nhận được!!!

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Hệ thống này có trá!!! Chap 9

Chương 9

Trên một đỉnh núi nhỏ, có một rừng cây nhỏ, trong một rừng cây nhỏ, có một môn phái nhỏ...

Sáng sớm, sương chưa tan, từng giọt nước lấp lánh còn đọng trên phiến lá. Một chú hươu con vui vẻ, nhảy nhót trong khu rừng. Bỗng, tiếng hét:

"Nooooo...ooo!"

Làm cho hươu con giật mình, bỏ chạy. Vì trượt chân, chú hươu đập đầu vào tảng đá,bất tỉnh ngay tại chỗ.

Chuyện là dư lày.

Sau khi bị bắt lên núi, Vô Ngôn dẫn Trần Kiến Hoa xem phòng, hưng phấn nói:

"Đồ đệ ngoan, đây là phòng của con nha, đẹp không?"

Trần Kiến Hoa nhăn mày, ngay lập tức nắm được vấn đề:

"Ông chú, tôi nhận chú là sư phụ bao giờ ?"

Vô Ngôn trả lời, rất thuyết phục:

"Con đi theo sư phụ rồi thì là đồ đệ của sư phụ."

"Tôi là bị bắt cóc!!!" Trần Kiến Hoa suýt nữa tắt thở. Cầu buông tha!

"Chuyện đó không quan trọng. Điều quan trọng là con đồng ý làm đồ đệ của ta." Vô Ngôn chắc chắn, Trần Kiến Hoa sẽ đồng ý, đâu phải ai cũng có diễn phúc như cậu.

"Không." Trần Kiến Hoa quả quyết.

Vô Ngôn cau mày, cắn ngón tay. Một lúc lâu, chẳng tìm nổi giải pháp bèn quay sang hỏi Tần Quân:

"Mình ơi đồ đệ không cần em."

Tần Quân mặt vẫn lạnh tanh:

"Ừ."

"Vậy em phải làm sao bây giờ?"

Tần Quân lạnh lùng phun ra mấy chữ, từng chữ như gim vào tim Trần Kiến Hoa:

"Cho nó nhịn đói."

Vô Ngôn như thức tỉnh, mắt sáng như đèn pha:

"Sao em không nghĩ ra nhỉ, muốn xuống núi cần vài ngày, lại không có đồ ăn, lúc nó sắp chết, em sẽ anh hùng cứu mĩ nhân, đồ đệ sẽ nhận em làm sư phụ."

"Nooooo...ooo!" Trần Kiến Hoa hét lên sao mà tuyệt vọng.

Sau đó, cậu vô cùng thức thời mà nhận Vô Ngôn làm sư phụ. Không muốn chết đói đâu (T∆T).

Từ xa, một đứa bé tầm 10 tuổi chạy đến:

"Sư phụ, có phải người mang nàng dâu về cho con không?"

Vô Ngôn nhìn Trần Kiến Hoa trìu mếm:

"Con chào đại sư huynh đi."

Vô Đại nhìn Trần Kiến Hoa, mong chờ:

"Sư muội..."

Mặt Trần Kiến Hoa xanh lè:

"Đại sư huynh, đệ là nam."

Vô Đại trầm tư giây lát. Như đã thông suốt, Vô Đại ngẩng đầu lên nhìn Trần Kiến Hoa, ánh mắt như tia laze làm Trần Kiến Hoa sởn da gà:

"Cũng không sao. Sư phụ là nam, sư phu cũng là nam, không phải hai người vẫn kết hôn sao? Huynh là nam, đệ cũng là nam, không thành vấn đề."

...

Trần Kiến Hoa lảo đảo đi về phòng. Cậu chẳng nhớ nổi chuyện gì vừa xảy ra. Trong đầu, tràn ngập chữ "sư muội" và "nàng dâu" . Hệ thống thấy không ổn, bèn gọi cậu:

"Vô Hoa, này!"

Trần Kiến Hoa giật mình, nhìn quanh phòng:

"Cô vừa gọi ai vậy?"

Hệ thống lơ lửng, không cảm xúc:

"Tôi gọi cậu đó!"

Trần Kiến Hoa chợt nhớ ra, hình như dâm bụt-Vô Ngôn vừa đặt tên mới cho cậu. Nhưng mà, chuyện quan trọng bây giờ là...

"Hệ thống, tôi muốn vẽ tha thu* lên mặt cho men lỳ , tôi không muốn bị nhầm giới tính nữa."

Hệ thống bỗng dưng nổi cáu, hét ầm hết cả lên:

"Cậu có biết là gương mặt quan trọng với tiểu thụ như thế nào không, hả? Không có mặt đẹp thì câu dẫn kiểu gì? Cậu tin tôi @%#%@* cậu luôn không hả? "

Vừa dứt lời, hệ thống đã bình tĩnh lại:

"Xin lỗi, chỉ là tôi sắp đến 'ngày' nên hơi..."

Trần Kiến Hoa tỏ vẻ đã hiểu:

"Tôi hiểu, con gái mà."

Rồi cậu đi trước. Hệ thống trôi theo sau:

"Không phải 'đến' này mà..."

Rất nhanh, ngay tối nay, Trầm Kiến Hoa hiểu "đến" này là thế nào...

...

Chú thích :

Tha thu: tattoo : hình xăm.

...

Góc for fun:

Hoa phượng bay đầy trời. Từng cánh hoa đỏ rực như thiêu đốt vạn vật. Một quả cầu thịt ngồi bên khung cửa sổ, đưa tay hứng cánh hoa:

"Tại sao trên đời lại có người hoàn hảo như mình? Tại sao mình lại có thể vừa ma mị, vừa thanh cao như thế này. Haizz, làm hoa khôi vạn người mê không dễ."

Một thái giám đi vào, bất đắc dĩ gọi:

"Công công..."

Ma ma mười năm trước hừ một cái, phất tay, ngón giữa vẫn chạm vào ngón cái, ngón út cong lên, bỏ đi:

"Không chơi nữa, mị đi thực hiện ước mơ của bản thân mình."
..

Góc for fun 2

Cha mẹ hươu bước đến:

"Con ơi về nhà thôi."

Con hươu non thét:

"Hai con hươu này là ai? Tôi là hoàng tử nai Bambi!"

"..."

Bình luận của đồng đội heo (bạn tác giả):

"Bước tới đèo ngang bỗng mất đà
Đập đầu vào đá máu phun ra."

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Hệ thống này có trá!!! Chap 8

Chương 8

Ở trên lầu, một người đàn ông mặc áo xanh, đội khăn xanh, đi giày xanh. Nhìn thoáng qua như cây chuối di động. Đây chính là Vô Ngôn, dâm bụt trong truyền thuyết. Đứng bên cạnh là người đàn ông tóc đen, mắt đen, quần áo đen, giày đen, dây buộc tóc cũng đen. Cao, đẹp trai, cool ngầu là 3 từ mà hệ thống dành cho Tần Quân.

Vô Ngôn nhìn lên đài đấu giá, chỉ tay vào Trần Kiến Hoa, hưng phấn tới nỗi nhảy cẫng lên:

"Nó, chính là nó đấy! Đáng yêu không, mua về nuôi nha~"

...

Lúc này, cả phòng đấu giá xôn xao.

"Ngon!"

"Thiếu gia, người không sợ nó là yêu quái sao?"

"Ngu ngốc! Yêu quái nào mà ngu đến nỗi không che nổi màu mắt, còn bị bán vào kỹ viện."

...

Trần Kiến Hoa thì run như cầy sấy, nói nhỏ:

"Hệ thống, làm sao để trốn bây giờ?"

Hệ thống đáp:

"Tự nghĩ cách đi, tôi không phải mẹ của cậu."

"..."

"Đây là món hàng có giá trị nhất đêm nay. Mắt tím, da trắng, hoa cúc chặt. Tiểu Hoa ~ Đêm đầu tiên giá khởi điểm 1 lạng bạc." Ma ma uốn tay hoa lan chỉ, e thẹn.

"10 lạng vàng!"

Cả phòng đấu giá lặng ngắt. Vô Ngôn cười, tin chắc rằng mình đã thắng.

Đây chỉ là đêm đầu thôi mà, phải thế không?

"100 lạng vàng!" Hoàng tử Nguyễn Nhật Minh hùng hổ bước tới. Hôm trước bị thấy ngọc thể, không thể dung tha!

Vô Ngôn nhìn Tần Quân, ra vẻ tội nghiệp:

"Mình ơi, em không đủ tiền."

"Ừ."

"Mình bắt cóc nó cho em nhé."

"Ừ." Mắt Tần Quân sáng lên.

Nguyễn Nhật Minh đang đi lên bậc thang thì một làn gió lạnh lướt qua, Trần Kiến Hoa lúc này đã biến mất.

Ma ma đau khổ tuyệt vọng đuổi theo, vướng phải chân bàn, lăn quay xuống đất. Nỗi đau thể xác làm sao sánh nổi nỗi đau tinh thần? Ma ma thét lên, một tiếng thét như đứt từng khúc ruột, một tiếng thét xé tan màn đêm:

"100 lạng vàng của mị!!!"

...

Ngoại truyện

Tần Quân là một kẻ hiếu chiến. Niềm đam mê lớn nhất của cuộc đời là đánh nhau. Vài lần lướt qua Trần Kiến Hoa, Tần Quân thấy được, đây là một kẻ mạnh.

(Với công thức: kẻ mạnh=đánh nhau=vui)

Tần Quân rất vui vẻ phạm pháp.

Tần Quân rất ngầu.

Be like Tần Quân.

...

Vô Ngôn là một người thích cái đẹp.

(Với công thức: đẹp trai=đồ đệ)

Chỉ cần là thiếu nam đẹp thì là đồ đệ.

Vô Ngôn không phải kẻ bắt cóc. Nhấn mạnh! VÔ NGÔN KHÔNG PHẢI KẺ BẮT CÓC.

Vô Ngôn rất đẹp trai.

Be like Vô Ngôn.

...

Hệ thống là một người thích chơi xỏ.

Hệ thống có một khuôn mặt lừa tình.

(Với công thức: Trần Kiến Hoa=chơi xỏ=happy)

Hệ thống thích "giúp đỡ" Trần Kiến Hoa.

Hệ thống rất kute.

Be like hệ thống.

...

Trần Kiến Hoa là một tác giả đam mỹ.

(Với công thức: nghịch ngu=ăn hành)

Trần Kiến Hoa rất xui xẻo.

Trần Kiến Hoa rất xinh trai.

Be like Trần Kiến Hoa.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

Chuyển sang wattpad

Chào các bạn, mị lại về cái ổ rách này đây.

Kingsnovel khó dùng quá (TnT)√. Mị đăng chương mà thứ tự max loạn. Một số bạn k vào đc blogsport nên mị sẽ đăng lên wattpad.

Thanks vì đã đọc!